Sunday, December 31, 2017

DUYEN Y

Đừng buồn nhưng cũng đừng vui
Êm êm nắng nhẹ qua trời rộn mưa
Hỡi người, tôi nói gì chưa?
Tôi đương sắp nói, hay vừa nói ra?

Trời đừng cho búp lên hoa
Cho khi gần đến, tôi xa mãi nàng
Cho tôi thoáng cảm mùi nhang
Hình dung xa vắng cung đàn rồi thôi

Chập chờn bướm nửa, hoa đôi
Tình nên chỉ mộng khi đời sẽ thơ
Ước gì bạn mãi là cô
Để duyên hai đứa bao giờ cũng tươi

Đừng buồn nhưng cũng đừng vui
Êm êm nắng nhẹ qua trời rộn mưa...

HO DZENH

Saturday, November 18, 2017

THƠ TẶNG NGƯỜI XA XỨ

Xa hun hút một con đường
bạn bè lận đận tận phương trời nào

Quê nhà ở phía ngôi sao
qua sông mượn khúc ca dao làm cầu

Một thời xa vắng chia nhau
nhớ thương vương lại đằng sau còn dài

Một thời xa vắng chia hai
dấu chân mãi mãi chụm ngoài bờ đê

Cũng từ độ ấy xa quê
hương bồ kết cứ đi về đêm đêm

Cũng từ độ ấy xa em
môi em thắm cứ tươi nguyên một đời

Có gì lạ quá đi thôi
khi gần thì mất... xa xôi lại còn...

NGUYEN DUY

Friday, October 27, 2017

BIẾT

Biết lòng rồi khổ đau nhiều
Biết ngang trái đó vẫn liều nhớ nhung
Biết tình qua phút si mê
Biết nhau bởi những hẹn thề vu vơ

Biết sầu rối nhịp đường tơ
Biết sau say đắm mộng mơ sẽ tàn
Biết mưa có tạnh, trời quang
Biết chắc chắn bão lại tràn qua tim

Biết càng yêu, luỵ từng đêm
Biết càng nhớ sẽ càng thêm đoạ đày
Biết không đi trọn ngày mai
Biết trăm năm chỉ ván bài...rồi thua!
TRUONG PHI BAO



DẠI KHỜ

Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.
Vì thả lòng không kìm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc...
XUÂN DIỆU



Wednesday, October 18, 2017

THU - QUANG DUNG

Gió heo nổi sớm nắng thu về
Chuồn chuồn cánh mỏng lại bay đi
Rỡn từng ngọn cỏ may khô úa
Cánh nhạn tung trời thêu biệt ly.

Nắng nửa sông xa mờ khí núi
Cánh hồng nhạt nhạt mây phiêu lưu
Lá mùa rì rào trên bãi vắng
Mái nhà ai đó nắng xiêu xiêu?

Ngồi đây vời tưởng đường quê hương
Lúa đã xanh xanh mấy nẻo làng
Cốm đã thơm mùi, hồng đã chín
Ao sau vườn cũ nước xanh trong

Cữ này bưởi đào đang chín cây
Mía đỏ vườn hoang mang bóng ngày
Bướm nhẹ cánh vàng mơ lá cải
Trời thu không rượu cúc mà say...

QUANG DŨNG



Friday, October 13, 2017

DẠI KHÔN

Bảo rằng cứ bỏ ngoài tai
Để trăm năm nữa đúng sai ắt là
Thôi thì ta với riêng ta
Để băn khoăn ấy bay xa cuối trời

Bảo rằng mắt nhắm giữa đời
Để tâm còn đọng những lời thẳng ngay
Nỗi niềm cứ cất cánh bay
Hồn đêm phẳng lặng cho ngày sáng trong

Bảo rằng cái lưỡi uốn cong
Nhịn thêm chút nữa thong dong đường về
Mặc người khinh, trọng, khen, chê
Nhân gian cửa miệng nhiêu khê cực cùng.

Người Quân Tử, kẻ Anh Hùng
Kia ngài Tiến Sỹ, đây khùng thằng Ta
Nụ cười mật ngữ DI ĐÀ
Nỗi đau Thập Giá chính là JESUS,

Ai khôn, ai dại, ai ngu
Chết thành cát bụi trước sau sá gì
Mong làm một quãng đường đi
Tiễn người rời khỏi sân si hồng trần

Thà làm lá rụng trên sân
Mai này về cội xa dần cuộc chơi
Trăm năm một tiếng ru hời
Thoáng như cơn mộng qua rồi, nhớ-quên...

TRẦN ĐỨC LẬP

Sunday, October 08, 2017

TỈNH GIẤC CHIÊM BAO

Chín năm đốt đuốc soi rừng
Về đây ánh điện ngập ngừng bước chân.
Cửa xưa, mành trúc còn ngăn
Góc tường vẫn đọng trăng xuân thuở nào.

Làng xa, bản nhơ, đèo cao
Gió bay tà áo, chiêm bao nửa chừng.
Anh về luyến núi, thương rừng
Nhớ em đêm sáng một vùng Thủ Đô.

Bồi hồi chuyện cũ năm xưa
Gặp nhau lần cuối... trang thư lệ nhòa.
Thư rằng: thôi nhé đôi ta
Tình sao không phụ mà ra phụ tình.

Duyên nhau đã dựng Trường đình
Mẹ em đã xé tan tành gối thêu...
Trăng khuya sáng núi, gương đèo
Anh đi, thư vẫn nằm đeo bên mình.

Lửa sàn, nét chữ chênh vênh
Nếp thư đến rách chưa lành vết thương
Đằm đằm hoa sữa lên hương
Chân anh đang bước giữa đường cái đây.

Nẻo hồ, song cửa, lá bay
Sáng chung bóng dáng, bao ngày yêu xưa.
Trăm năm đã lỡ hẹn hò
Cây đa bến cũ, con đò còn không ?

Tình cờ gặp giữa phố đông
Em đi ríu rít, tay chồng, tay con.
Nét cười âu yếm môi son
Áo bay nhắc buổi trăng tròn sánh vai...

Chín năm bão tối, mưa ngày
Nước non để có hôm nay sáng trời.
Em đi hạnh phúc hồng tươi
Anh nhìn tận mắt cuộc đời đẹp sao ?

Sắc hương muôn nẻo tuôn trào
Tiếc mà chi, giấc chiêm bao một mình.
Anh về viết lại thơ anh
Để cho bến mát, cây xanh đôi bờ,

Cho sông, cho nước, từ giờ
Chẳng còn lỡ chuyến con đò sang ngang.
Lứa đôi, những bức thư vàng
Chẳng còn chữ chữ, hàng hàng, lệ rơi.

Chim hồng, chim nhạn, em ơi!
Trên nền gối cưới, đời đời yêu nhau...

NGUYỄN BÍNH

Saturday, October 07, 2017

THU XƯA

Mùa thu mở cánh lụa vàng
Em đi qua phố ngỡ ngàng nhìn tôi
Nghiêng chào một đóa hoa môi
Tôi say, cả buổi chiều trôi lạ thường.

Lìa cành, chiếc lá rưng rưng
Giả từ nào cũng ngập ngừng, biệt ly
Con đường vắng, bụi sương bay
Mùa thu lạc bước giữa ngày nhân gian.

Nụ cười từ thuở hồng hoang
Mùa xưa còn lại muộn màng tiếng đêm
Thu vàng, vàng cả lắng im
Trăm năm hoàng hạc vẫn tìm về nhau...

TRẦN ĐỨC LẬP

CÕI VỀ

Đến từ luân kiếp u mê
Trăm năm cát bụi, khúc nghê thường này.

Đi cùng khoảng trống đôi tay
Tan vào vô lượng phút giây tạ từ

Vui buồn một cuộc ảo hư
Sắc không, không sắc, chẳng nơi nào cùng...

TRẦN ĐỨC LẬP

CHIỀU MƯA

Giọt chiều trên đóa thu sầu
Hoàng hôn vàng rụng lên màu phố xưa

Con đường tắm gội cơn mưa
Tóc xanh tóc trắng lưa thưa rã rời.

Tôi ngồi làm phận con người
Mà nghe ướt đẫm mấy đời nhân sinh

Thời gian mỉm nụ lặng thinh
Nhìn tôi già, trẻ u minh bao lần...

TRẦN ĐỨC LẬP

Wednesday, October 04, 2017

CÕI PHIÊU LINH

Mịt mù một cõi u linh
Phiêu du ẩn hiện bóng hình hồn ta
Đùa vui dưới ánh trăng tà
Nghe côn trùng tấu khúc ca giao mùa

Long lanh trên cánh hoa mua
Giọt sương căng mọng giấc khuya mong ngày
Ta về trên ngọn tình này
Giọt sầu, giọt lắng , giọt say, trong ngần

Giả từ cô đỉnh phong vân
Hồn ta rơi xuống mộ phần đêm thu
Vui buồn một kiếp phù du
Ta còn trong cõi sầu ưu phận người.

Bình minh ở cuối chân trời
Ánh dương bừng sáng rạng ngời phía xa
Bên ngoài sương lạnh thềm nhà
Mộng du vía bảy, hồn ba tỉnh dần...

TRẦN ĐỨC LẬP

Tuesday, October 03, 2017

DÒNG THỜI GIAN

Ngày chững lại nghiêng chiều vào trong nắng
Người lặng nhìn sâu tận chốn xa xăm
Và khoảnh khắc như mãn cuộc trăm năm
Cõi mênh mông no tròn đêm huyền thoại.

Ta vẫn đứng bên bờ xưa thơ dại
Cười ngu ngơ nghe gió lộng trời mây
Câu thơ cổ rưng rưng giữa cuộc say
Hồn túy lúy hòa giao cùng tĩnh mịch.

Đêm cứ vỡ những cung trầm vô định
Dòng thời gian tí tách khúc bình yên
Rơi rơi mãi vào tâm thức an nhiên
Hồn như đã trên miền ta vĩnh cửu...

TRẦN ĐỨC LẬP

DƯỜNG NHƯ MÙA THU

Tôi trải mùa thu xuống cuối ngày
Thu vàng con phố buổi chiều nay
Đá sỏi năm xưa thành bụi cát
Gió xào xạc rơi lá trên cây.

Em ngồi đếm lại mùa nhung nhớ
Để những hồn nhiên vỗ cánh bay
Buổi chiều lặng lẽ như yên ngủ
Thu cũng đành quên cả đắm say .

Yêu thương đọng lại bờ mi thẫm
Ngấn lệ trong ngần vị đắng cay
Chào Thu một chén Quỳnh nhạt đắng
Cả buổi chiều trôi say ngất ngây.

Về thôi, phố thị màu úa lạnh
Thu vàng giờ hóa tím trời mây
Em, tôi cũng đã tròn đen, bạc
Vui buồn một thể lạc cờ vây...

TRẦN ĐỨC LẬP

Saturday, September 30, 2017

GỬI TÌNH YÊU

Nếu ta gửi tình yêu
Vào một nơi chân thật
Thì tình yêu của ta
Sẽ thành hương thành mật

Gửi tình yêu vào đất
Được hoa trái đầy cành
Gửi lên trời cao rộng
Sẽ được ngọn gió xanh

Ta trao cả cho anh
Một tình yêu cháy bỏng
Như một cánh buồm xinh
Hiến mình cho biển rộng

Ta đã gửi cho anh
Một con tim dào dạt
Và anh trả cho ta
Nỗi buồn đau tan nát!

Ta muốn ôm cả đất
Ta muốn ôm cả trời
Mà sao không yêu trọn
Trái tim một con người ?

ĐOÀN THỊ LAM LUYỄN




Tuesday, September 26, 2017

DÒNG DƯ LỆ

Cho tôi ép nốt dòng dư lệ. 
Rỏ xuống thành thơ khóc chút duyên. 
(T.T.Kh)

Gió đưa xác lá về đường,
Thu sang nhuộm cả sầu thương một trời.
Sầu thương quyện lấy hồn tôi,
Đêm qua ngồi đọc thơ người xa xăm.
Một ngàn năm, một vạn năm,
Con tằm vẫn kiếp con tằm vương tơ.
Tặng người gọi một dòng thơ,
Hay là dòng nước mắt thừa đêm qua.
Đường về Thanh Hoá bao xa?
Bao giờ ra nhớ rủ ta với! chàng!
Bảo rằng quan chẳng cho sang,
Ai đời quan cấm đò ngang bao giờ?

Vườn Thanh qua đấy năm xưa,
Trọ nhờ đêm ấy trời mưa tối trời.
Quanh lò sưởi ấm bên tôi,
Bên người lão bộc, nàng ngồi quay tơ.
Tuổi nàng năm ấy còn thơ,
Còn bao hứa hẹn đợi chờ một mai.
(Rồi đây bao gió bụi đời,
Tôi quên sao được con người vườn Thanh!)
Lạnh lùng canh lại sang canh,
Lòng tôi thao thức với tình bâng quơ.
Bởi sinh lạc kiếp giang hồ,
Dám đâu toan tính se tơ giữa đường.

Thu sang rồi thu lại sang,
Cúc bao lần nở, lá vàng bao rơi?
Bao nhiêu vật đổi sao dời,
Đường bao nhiêu dặm, hỡi người bốn phương!
Trọ bao nhiêu quán bên đường,
Nhưng không lần nữa qua vườn Thanh xưa.
Cô nàng năm ấy quay tơ,
(Tôi quên sao được!) hẳn chưa lấy chồng.
Một hôm lòng lại nhủ lòng:
Nơi đây giáp với cánh đồng vườn Thanh...
Rồi tôi len lén một mình,
Ra đi với những tâm tình hay hay.
Đường mòn tràn ngập bông may,
Gió heo báo trước một ngày thu sang.
Dừng chân trước cửa nhà nàng,
Thấy hoa vàng với bướm vàng hôn nhau.
Tìm nàng chẳng thấy nàng đâu,
Lá rơi lả tả bên lầu như mưa...
Chợt người lão bộc năm xưa,
Từ đâu mang mảnh guồng tơ lại nhà.

Một hai xin phép ông già,
Trọ nhờ đêm ấy nữa là hai đêm.
Ông già nể khách người quen,
Ngậm ngùi kể lại một thiên hận tình!
Rồi ông kết: (giọng bất bình),
"Trời cay nghiệt thế cho đành? Thưa ông,
Cô tôi nhạt cả môi hồng,
Cô tôi chết cả tấm lòng ngây thơ.
Đâu còn sống lại trong mơ,
Đâu còn sống lại bên bờ sông yêu?
Buồng the sầu sớm thương chiều,
Khóc thầm biết có bao nhiêu lệ rồi.
Tơ duyên đến thế thì thôi!
Thế là uổng cả một đời tài hoa.
Đêm đêm bên cạnh chồng già,
Và bên cạnh bóng người xa hiện về..."
Rùng mình, tôi vội gạt đi:
"Già ơi! thảm lắm! kể chi dài dòng.
Cháu từ mắc số long đong,
Yêu thương chìm tận đáy lòng đã lâu.
Đau thương qua mấy nhịp cầu,
Cạn dòng nước mắt, còn đâu khóc người..."

"Dối già một chút mà thôi,
Nghe lời già kể, cháu mười đêm luôn,
Chợt thương, chợt nhớ, chợt buồn,
Cháu như một kẻ mất hồn, già ơi!"

Chuyện xưa hồ lãng quên rồi,
Bỗng đâu xem được thơ người vườn Thanh.
Bao nhiêu oan khổ vì tình,
Cớ sao giống hệt chuyện mình gặp xưa?
Phải chăng? Mình có nên ngờ,
Rằng người năm cũ bây giờ là đây?

NGUYỄN BÍNH



Monday, September 25, 2017

THU VÀNG

Sắc lá phong rực vàng lên lần cuối
Trái mùa thu chín vội trước khi xa

Như ngọn đèn lửa bùng lên rực rỡ
ánh hoàng hôn rực cháy trước hiên nhà

Cũng có thể mùa thu chưa hết
Vẫn còn đang lưu luyến khách đi qua

Cũng có thể là tôi đến chậm
Thấy màu mây rừng lá tưởng còn thu...

XUÂN QUỲNH



Sunday, September 24, 2017

PHƯƠNG XA

Nhổ neo rồi thuyền ơi! Xin mặc sóng,
Xô về đông hay giạt tới phương đoài,
Xa mặt đất giữa vô cùng cao rộng,
Lòng cô đơn cay đắng hoạ dần vơi.

Lũ chúng ta, lạc loài, dăm bẩy đứa,
Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh,
Bể vô tận sá gì phương hướng nữa,
Thuyền ơi thuyền! Theo gió hãy lênh đênh.

Lũ chúng ta, đầu thai lầm thế kỷ,
Một đôi người u uất nỗi chơ vơ,
Đời kiêu bạc không dung hồn giản dị,
Thuyền ơi thuyền! Xin ghé bến hoang sơ.

Men đã ngấm bọn ta chờ nắng tắt,
Treo buồm cao cùng hát tiếng hò khoan.
Gió đã nổi nhịp trăng chiều hiu hắt,
Thuyền ơi thuyền theo gió hãy cho ngoan...

VŨ HOÀNG CHƯƠNG



CÂY BÀNG CUỐI THU

Thu đi trên những cành bàng
Chỉ còn hai chiếc lá vàng mà thôi

Hôm qua đã rụng một rồi
Lá theo gió cuốn ra ngoài sơn thôn

Hôm nay lá thấy tôi buồn
Lìa cành theo gió lá luồn qua song

Hai tay ôm lá vào lòng
Than ôi, chiếc lá cuối cùng là đây!

Quạnh hiu như tấm thân này
Lại âm thầm sống những ngày gió mưa...

NGUYỄN BÍNH



Friday, September 22, 2017

NHỮNG BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA

Những cuộc chia lìa khởi tự đây
Cây đàn sum họp đứt từng dây
Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.

Có lần tôi thấy hai cô gái
Sát má vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
"Đường về nhà chị chắc xa xôi?"

Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
Ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.

Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu.


Có lần tôi thấy vợ chồng ai
Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
Chị mở khăn giầu anh thắt lại:
"Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!"

Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa
Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga

Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.

Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?

Tôi đã từng chờ những chuyến xe
Đã từng đưa đón kẻ đi về
Sao nhà ga ấy sân ga ấy
Chỉ để cho lòng dấu biệt ly ?

NGUYỄN BÍNH

Thursday, September 21, 2017

TRUNG THU CÓ CÒN LÀ TẾT CỦA TRẺ CON ?

Khi còn bé xíu sống cùng Mẹ tại một làng quê nghèo ngoại thành Hanoi những năm 60-70, cách đây đã gần nửa thế kỉ, mặc dù cuộc sống vô cùng khó khăn thiếu thốn của thời chiến tranh bao cấp, nhưng Bố Mẹ vẫn luôn cố gắng chuẩn bị mâm cỗ Trung Thu cho mấy anh chị em chúng tôi. Đó chỉ là vài quả bưởi, quả na, hồng xiêm... do chính Mẹ tôi trồng ngay trong khu vườn xung quanh nhà. Mâm cỗ khi đó còn có thêm vài phong lương khô của các Chú Bộ Đội đóng quân tại 1 doanh trại gần nhà, để cảm ơn Bố Mẹ tôi đã tặng các chú khi thì rổ khoai, lúc thì thúng rau...
Lũ trẻ chúng tôi khi đó chưa từng được ăn bánh nướng, bánh dẻo cũng như chẳng có khái niệm gì về các món đồ chơi Trung Thu.



Mùa thu năm 1973, ngay sau khi Hiệp định Paris, tôi theo Bố chuyển về sống ở nội thành, gần ngay sát Hồ Gươm, để theo học lớp Vỡ lòng với các bạn hàng xóm cùng trang lứa, tại lớp học của Bà Giáo Già nhân hậu, nằm ngay trong Ngôi Chùa Vũ Thạch luôn ngập chìm trong tiếng tụng kinh gõ mõ cùng khói hương nghi ngút nhất là vào những ngày Rằm mùng 1 hàng tháng. Ngôi Chùa nằm đối diện căn buồng nhỏ của Gia đình tôi qua con phố yên bình.

Trước ngày TrungThu năm đó tôi theo Bố đến nhà máy để nhận quà.
Hai Bố con chậm dãi đi bộ dọc theo con phố nhỏ gần nhà, cảnh vật nơi đây vắng vẻ, yên lặng khác thường.
-Bố ơi, sao cổng nhà nào cũng có dấu + ạ ?
-À đây là phố NhàChung của Người CôngGiáo mà con.
-Công Giáo là Người nào ạ ?
-Lớn lên rồi con sẽ biết.
Đến cuối phố bỗng xuất hiện một tòa nhà rất lớn, trầm mạc nhưng uy nghiêm với 2 ngọn tháp cao vút, ở giữa là cây Thánh Giá lớn, phía trước là bức tượng Bà Mẹ bế Em bé.
-Ui chao, nhà gì mà lớn vậy hả Bố ?
-Nhà Thờ Lớn Hanoi, nơi Bà Con Công Giáo dự Thánh Lễ con à.
Lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy Nhà Thờ cùng các Linh mục và các Bà Sơ trong bộ áo thụng thẫm màu với cây Thánh Giá đeo trước ngực lặng lẽ bước vào Nhà Thờ.
Một cảm giác bí hiểm, sợ sệt thật khó lí giải trong tôi...

Nhà máy nơi Bố làm việc nằm ngay sát Nhà Thờ Lớn.
Tiêu chuẩn quà Trung Thu khi đó của Bố tôi, một Cựu Chiến Binh, là 2 chiếc bánh dẻo nhân đậu xanh & 2 chiếc bánh nướng nhân thịt mỡ được bọc trong mẩu giấy xi măng xám xịt.
-Con mang bánh về để Mẹ thắp hương rồi mới được ăn nhé.
Mâm cỗ Trung Thu năm đó, ngoài quả bưởi, quả na... như thường lệ, có thêm những chiếc bánh nướng, bánh dẻo cùng chiếc mặt nạ & đèn ông sao mà tôi được Bạn hàng xóm dẫn lên mua tại chợ Hàng Mã.
Lần đầu tiên trong đời đến chợ Tết Trung Thu phố cổ Hanoi, tôi ngơ ngác ngắm nhìn các món đồ chơi chưa từng thấy. Hai chúng tôi dạo quanh chợ đông nhịp người đến vài lần ngắm nhìn không biết chán, đó là chiếc đèn kéo quân với các con vật chạy vòng quanh một cách thần kì, rồi cả chiếc tàu thủy bằng tôn sơn mà xanh đỏ bé tí nhưng lại có thể chạy trong chậu nước bằng dầu hỏa...
Những miếng bánh nướng bảnh dẻo đầu tiên trong đời sao mà thơm ngon đến vậy... sau này chẳng có loại bánh nào dù là loại rất cao cấp, có thể đem lại cho tôi cái cảm giác đó thêm 1 lần nữa.



Các Tết Trung Thu sau đó dần dần kém hấp dẫn hơn do lũ trẻ chúng tôi đã lớn, chẳng còn thích mấy cái trò trẻ con ấy nữa.
Trong suốt 6 năm học ĐH tại Russia 84-90, tôi đã gần như quên hẳn không khí & hương vị của Tết Trung Thu.

Chỉ từ khi các con bắt đầu đi học Mẫu giáo từ những năm 2000, thì ngày Tết Trung Thu mới quay trở lại.

Mấy năm gần đây, các quầy bán bánh nướng bánh dẻo được dựng lên tràn ngập khắp các Phố Phường Hanoi đến cả vài tháng trước Rằm tháng 8.
Thôi thì đủ các thể loại Thương hiệu, từ truyền thống như Bánh mứt kẹo Hanoi, Trang An, Hữu nghị, Long đình đến Đại gia Kinh đô, Bibica, rồi cả thương hiệu ngoại Kotobuki, Momiji, các Khách sạn 5* cũng thi nhau đưa ra các loại bánh siêu cao cấp được đóng trong các hộp rất sang trọng.
Giá cả thì từ các loại bình dân vài chục ngàn một cái, đến những hộp bánh siêu cao cấp với giá lên tới cả trên chục triệu, nhìu hơn cả gia tài của 1 Gia đình nông dân, kinh hoàng luông. Các Đại gia đi siêu xe RR giá vài chục tỉ, ở trong các biệt thự trăm tỉ, có cả ngàn tỉ trong Tài khoản Ngân hàng Thụy sỹ cùng tấm Hộ chiếu Malta, thì hổng thể ăn cái loại bánh tầm thường cùng với Dân Đen được.
Quy's Tộc thì ló phại khạc zới Người thường chứ :(
Tôi có Cô bạn cùng học, hiện đang làm tại 1 KS 5* cho biết, toàn các quan chức của cái cơ chế xin-cho mua tặng nhau thôi ông ơi, trẻ con nào mà ăn hộp bánh giá mười mấy triệu có kèm cả chai rượu ngoại đắt xiền :(

OMG ! Chời ạ ! Ra nà zậy, mình chậm hịu quạ, thảo lào đã u50 roài mà mại vận chị nà Phó Thường Dân thui, huhu :(

Trong khi ở thế giới văn minh, dịp Giáng sinh vốn là 1 ngày lễ của Công Giáo, lại có xu hướng thành lễ hội chung cho tất cả mọi người.
Đặc biệt là Trẻ Em rất háo hức chờ đợi các món quà do các Ông Già Noel với bộ quần áo màu đỏ, bộ râu trắng cùng nụ cười thân thiện, đem tặng tận nhà. Hay buổi đêm bí mật chui qua ống khói & cho quà vào chiếc tất cạnh giường.
Một câu chuyện tưởng tượng thật là đẹp của một Xã Hội Nhân Văn.

Ngược lại ở VN, với một cơ chế xin-cho chạ zống ai, tự xướng rò rẫm trong rừng rậm, để đi tìm cái ảo tưởng mơ hồ mà có nước đã mất cả mấy chục năm tìm hổng thấy, đành phại quay về với Đại Lộ cao tốc Free World...
Tết Trung Thu cổ truyền từ ngàn năm qua vốn là để dành cho Trẻ con, thì nay đã bị lợi dụng là dịp để Người lớn biếu xen lẫn nhau cho những phi vụ làm ăn bí hiểm :(

Bằng cách nào & đến bao giờ TrungThu mới được trả lại cho Trẻ Em?

Chiếc đèn ông sao, sao 5 cánh tươi màu.
Cán đây rất dài cán cao quá đầu.
Em cầm đèn sao em hát vang vang.
Đèn sao tươi màu của đêm rằm liên hoan.
Tùng rinh rinh tùng tùng tùng rinh rinh...

Hanoi, TrungThu Rằm tháng 8
Tran Han

Tuesday, September 19, 2017

CUỘC ĐỜI

Mùa thu gọi bao lần không nhớ nữa
Đất âm vang nức nở dưới chân người…

Thôi đừng em, đừng phá sự lặng im
Cứ để vậy cho dòng sông cuộn sóng
Những chân trời hi vọng trải bao la…

Không đếm nữa những chiều mưa trưa nắng
Mỗi quả bàng lá phượng cũng thương yêu
Một mùa thu – không biết sớm hay chiều
Hà Nội sẽ ghé tai mình nói nhỏ
Chỉ lòng phố với lòng người nghe rõ...

Ta đã sống những phút giờ sự thật
Tầm dân tộc ta và kích tấc loài người

Bừng vẻ đẹp chắc và bền của đất
Thung lũng đau xưa vàng rực những mùa vui...

Mở đài địch như mở toang cánh cửa
Nghe nó chửi ta mà tin ở ngày mai...

VIỆT PHƯƠNG



Monday, September 18, 2017

BUỒN

Ném buồn lên thinh không
Nghe trời xanh chật lại
Ném dặm đường xa ngái
Buồn cổ thụ xanh um

Ném ngọng nghịu yêu thương
Câu thơ buồn chín tới
Ném buồn theo gió thổi
Chĩu nặng những vai chiều

Ném con mắt đìu hiu
Ngày long đong chìm nổi
Ném buồn vào bóng tối
Nghe đêm dầy mênh mông

Ném buồn vào phố đông
Nhìn người ta bỗng thấy
Mình đi giữa đồng không
Ném buồn vào tôi vậy
Trăm gai cây xương rồng
NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH



Friday, September 15, 2017

CHẲNG CÒN TỰ NHIÊN

Người còn ở trọn với người
Ta còn trả nợ kiếp đời vần xoay
Qua ngày biết đã thêm ngày
Tắt mặt trời thắp thêm dày bóng đêm

Ước một ngày giữa tự nhiên
Cởi cho gió rũ ưu phiền cuốn đi
Cởi cho mưa xối nước kỳ
Chẳng còn chi nữa cả khi đứng ngồi

Một ngày chỉ một ngày thôi
Thong dong mây trúc buông lời so dây
Để rồi người đó ta đây
Đắm say đôi chữ đắng cay đôi lòng...
BÙI KIM ANH

Thursday, September 14, 2017

GÁNH BUỒN ĐEM BÁN CHỢ VUI

Gánh buồn đi đổ xuống sông
gặp người ngả gánh giữa dòng lại thương
gặp người đỡ một đoạn đường
ghé bờ vai mỏng vấn vương dặm dài

Gánh buồn nỡ xẻ cho ai
đem về chất chật buồng ngoài ngõ trong
chợ phiên quẩy gánh thong dong
bán đi mua sợi tơ lòng về giăng

Bán đi mua một mảnh trăng
cho riêng mình khỏi lăng quăng sự đời
gánh buồn đem bán chợ vui
những tưởng ế lại lời ơi là lời...

BÙI KIM ANH

BÁN CÁI GIỜI ƠI

Sao lại không nói là may
đêm buồn thơ dậy cho ngày sống vui

Đêm dài đã biết mấy mươi
vẫn không thông hết cõi người xở xoay

Cạn sông thời nước lại đầy
câu thơ cạn ý sao vay được lời

Cạn tình vét đến gãy muôi
ta đem bán cái giời ơi may là...
BÙI KIM ANH

ĐỢI TRĂNG

Biển ở mãi nơi xa
Sông đêm ngày mải mốt
Con thuyền không buộc chặt
Trôi theo dòng mênh mang

Mây cứ mãi lang thang
Gió một đời theo đuổi
Trăng trở giấc mơ màng
Chẳng bao giờ biết vội

Cái gần ở thật gần
Vơ một lòng tay chật
Giấc mơ ở xa nhất
Đêm thả màn đợi trăng...
BÙI KIM ANH

Wednesday, September 13, 2017

HỎI

Em hỏi ngọn gió trời
Vẩn vơ điều chi vậy?
Trong lòng con gió ấy
Có không - lời đa đoan?

Em hỏi mây lang thang
Bềnh bồng trên ngày tháng
Suốt một đời phiêu lãng
Có khi nào bâng khuâng?

Em hỏi ánh nắng vàng
Có bao giờ khắc khoải
Dặm đường xa có mỏi
Mà ngủ vùi hoàng hôn?

Em hỏi thầm hạt sương
Sao cứ trong văn vắt?
Có khi là nước mắt
Của trời gửi cho đêm?

Em hỏi lá bên thềm
Sao không thu mà rụng?
Muốn mang niềm riêng xuống
Cõi xa vời lãng quên?
TỪ NGUYÊN

Tuesday, September 12, 2017

NỖI ĐỜI

Vào chùa nói chuyện với sư
Đêm về thức để tương tư cảnh thiền

Người không đến được cõi Tiên
Bởi tham gánh cả ưu phiền mang đi

Giàu sang thì cũng là gì
Một khi hạnh phúc ngoảnh đi không thèm

Ai ơi ngửa cổ mà xem
Trời buông mây trắng làm rèm che trăng

Câu thơ gửi lên chị Hằng
Kèm son phấn với chiếc khăn lụa ngà

Bốc lên giời cả cây đa
Hẳn người xưa cũng thiết tha chữ tình

Tiếng chuông thỉnh giữa lời kinh
Câu thơ viết giữa nhân sinh rối bời

Thương người lầm lụi giữa trời
Thân như chiếc lá nằm phơi bên đường

Thương ta dãi gió dầm sương
Sớm một nẻo chiều một phương kiếm tìm

Bao giờ thời lòng bình yên
Thời câu thơ hết ngả nghiêng nỗi đời...
BÙI KIM ANH

LÊN CHÙA

Lên chùa để thắp nén nhang
Dòng trong bến Đục lỡ làng bước chân
Cầu gì sau những lưng trần
Khói hương mờ mịt nửa phần tái tê

Đường lên Hương tích đông ghê
Người leo kẻ túm bốn bề nam mô
Mua một đồng quẻ âu lo
Câu thơ xuôi ngược phân đo nỗi đời

Tìm chốn thanh thoát mà vui
Ai hay đất Phật lắm người thế gian
Lời nào thấu cõi Niết bàn
Lời nào trôi xuống lòng hang hẹp hòi

Lên cảnh Bụt nhãng nỗi đời
Nén nhang thắp lại rụng rời tàn hương
BÙI KIM ANH

RŨ THU CHOÀNG ÁO

Thôi người ở lại ta về
hiên chùa một bóng cảnh quê một người
hạ qua từ lúc nắng rơi
rũ thu choàng áo lòng ngời trang kinh
trần gian quen thói nhân tình
người bỏ quên kiếp sinh linh nặng nề

Thôi người ở lại ta về
nơi người nhàn tịnh bộn bề nơi ta
buồn - vui trở lại mái nhà
tài trai thu lại chân toà hư không

Mặc cho ai cứ nặng lòng
đời chỉ là cuộc tang bồng mà thôi
sinh ra để nợ với đời
trả vào cửa Phật trọn đời thân tâm

Ta về trong cuộc trầm luân
thơ thành lời nguyện âm thầm khi đêm...
BÙI KIM ANH