Thursday, September 21, 2017

TRUNG THU CÓ CÒN LÀ TẾT CỦA TRẺ CON ?

Khi còn bé xíu sống cùng Mẹ tại một làng quê nghèo ngoại thành Hanoi những năm 60-70, cách đây đã gần nửa thế kỉ, mặc dù cuộc sống vô cùng khó khăn thiếu thốn của thời chiến tranh bao cấp, nhưng Bố Mẹ vẫn luôn cố gắng chuẩn bị mâm cỗ Trung Thu cho mấy anh chị em chúng tôi. Đó chỉ là vài quả bưởi, quả na, hồng xiêm... do chính Mẹ tôi trồng ngay trong khu vườn xung quanh nhà. Mâm cỗ khi đó còn có thêm vài phong lương khô của các Chú Bộ Đội đóng quân tại 1 doanh trại gần nhà, để cảm ơn Bố Mẹ tôi đã tặng các chú khi thì rổ khoai, lúc thì thúng rau...
Lũ trẻ chúng tôi khi đó chưa từng được ăn bánh nướng, bánh dẻo cũng như chẳng có khái niệm gì về các món đồ chơi Trung Thu.



Mùa thu năm 1973, ngay sau khi Hiệp định Paris, tôi theo Bố chuyển về sống ở nội thành, gần ngay sát Hồ Gươm, để theo học lớp Vỡ lòng với các bạn hàng xóm cùng trang lứa, tại lớp học của Bà Giáo Già nhân hậu, nằm ngay trong Ngôi Chùa Vũ Thạch luôn ngập chìm trong tiếng tụng kinh gõ mõ cùng khói hương nghi ngút nhất là vào những ngày Rằm mùng 1 hàng tháng. Ngôi Chùa nằm đối diện căn buồng nhỏ của Gia đình tôi qua con phố yên bình.

Trước ngày TrungThu năm đó tôi theo Bố đến nhà máy để nhận quà.
Hai Bố con chậm dãi đi bộ dọc theo con phố nhỏ gần nhà, cảnh vật nơi đây vắng vẻ, yên lặng khác thường.
-Bố ơi, sao cổng nhà nào cũng có dấu + ạ ?
-À đây là phố NhàChung của Người CôngGiáo mà con.
-Công Giáo là Người nào ạ ?
-Lớn lên rồi con sẽ biết.
Đến cuối phố bỗng xuất hiện một tòa nhà rất lớn, trầm mạc nhưng uy nghiêm với 2 ngọn tháp cao vút, ở giữa là cây Thánh Giá lớn, phía trước là bức tượng Bà Mẹ bế Em bé.
-Ui chao, nhà gì mà lớn vậy hả Bố ?
-Nhà Thờ Lớn Hanoi, nơi Bà Con Công Giáo dự Thánh Lễ con à.
Lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy Nhà Thờ cùng các Linh mục và các Bà Sơ trong bộ áo thụng thẫm màu với cây Thánh Giá đeo trước ngực lặng lẽ bước vào Nhà Thờ.
Một cảm giác bí hiểm, sợ sệt thật khó lí giải trong tôi...

Nhà máy nơi Bố làm việc nằm ngay sát Nhà Thờ Lớn.
Tiêu chuẩn quà Trung Thu khi đó của Bố tôi, một Cựu Chiến Binh, là 2 chiếc bánh dẻo nhân đậu xanh & 2 chiếc bánh nướng nhân thịt mỡ được bọc trong mẩu giấy xi măng xám xịt.
-Con mang bánh về để Mẹ thắp hương rồi mới được ăn nhé.
Mâm cỗ Trung Thu năm đó, ngoài quả bưởi, quả na... như thường lệ, có thêm những chiếc bánh nướng, bánh dẻo cùng chiếc mặt nạ & đèn ông sao mà tôi được Bạn hàng xóm dẫn lên mua tại chợ Hàng Mã.
Lần đầu tiên trong đời đến chợ Tết Trung Thu phố cổ Hanoi, tôi ngơ ngác ngắm nhìn các món đồ chơi chưa từng thấy. Hai chúng tôi dạo quanh chợ đông nhịp người đến vài lần ngắm nhìn không biết chán, đó là chiếc đèn kéo quân với các con vật chạy vòng quanh một cách thần kì, rồi cả chiếc tàu thủy bằng tôn sơn mà xanh đỏ bé tí nhưng lại có thể chạy trong chậu nước bằng dầu hỏa...
Những miếng bánh nướng bảnh dẻo đầu tiên trong đời sao mà thơm ngon đến vậy... sau này chẳng có loại bánh nào dù là loại rất cao cấp, có thể đem lại cho tôi cái cảm giác đó thêm 1 lần nữa.



Các Tết Trung Thu sau đó dần dần kém hấp dẫn hơn do lũ trẻ chúng tôi đã lớn, chẳng còn thích mấy cái trò trẻ con ấy nữa.
Trong suốt 6 năm học ĐH tại Russia 84-90, tôi đã gần như quên hẳn không khí & hương vị của Tết Trung Thu.

Chỉ từ khi các con bắt đầu đi học Mẫu giáo từ những năm 2000, thì ngày Tết Trung Thu mới quay trở lại.

Mấy năm gần đây, các quầy bán bánh nướng bánh dẻo được dựng lên tràn ngập khắp các Phố Phường Hanoi đến cả vài tháng trước Rằm tháng 8.
Thôi thì đủ các thể loại Thương hiệu, từ truyền thống như Bánh mứt kẹo Hanoi, Trang An, Hữu nghị, Long đình đến Đại gia Kinh đô, Bibica, rồi cả thương hiệu ngoại Kotobuki, Momiji, các Khách sạn 5* cũng thi nhau đưa ra các loại bánh siêu cao cấp được đóng trong các hộp rất sang trọng.
Giá cả thì từ các loại bình dân vài chục ngàn một cái, đến những hộp bánh siêu cao cấp với giá lên tới cả trên chục triệu, nhìu hơn cả gia tài của 1 Gia đình nông dân, kinh hoàng luông. Các Đại gia đi siêu xe RR giá vài chục tỉ, ở trong các biệt thự trăm tỉ, có cả ngàn tỉ trong Tài khoản Ngân hàng Thụy sỹ cùng tấm Hộ chiếu Malta, thì hổng thể ăn cái loại bánh tầm thường cùng với Dân Đen được.
Quy's Tộc thì ló phại khạc zới Người thường chứ :(
Tôi có Cô bạn cùng học, hiện đang làm tại 1 KS 5* cho biết, toàn các quan chức của cái cơ chế xin-cho mua tặng nhau thôi ông ơi, trẻ con nào mà ăn hộp bánh giá mười mấy triệu có kèm cả chai rượu ngoại đắt xiền :(

OMG ! Chời ạ ! Ra nà zậy, mình chậm hịu quạ, thảo lào đã u50 roài mà mại vận chị nà Phó Thường Dân thui, huhu :(

Trong khi ở thế giới văn minh, dịp Giáng sinh vốn là 1 ngày lễ của Công Giáo, lại có xu hướng thành lễ hội chung cho tất cả mọi người.
Đặc biệt là Trẻ Em rất háo hức chờ đợi các món quà do các Ông Già Noel với bộ quần áo màu đỏ, bộ râu trắng cùng nụ cười thân thiện, đem tặng tận nhà. Hay buổi đêm bí mật chui qua ống khói & cho quà vào chiếc tất cạnh giường.
Một câu chuyện tưởng tượng thật là đẹp của một Xã Hội Nhân Văn.

Ngược lại ở VN, với một cơ chế xin-cho chạ zống ai, tự xướng rò rẫm trong rừng rậm, để đi tìm cái ảo tưởng mơ hồ mà có nước đã mất cả mấy chục năm tìm hổng thấy, đành phại quay về với Đại Lộ cao tốc Free World...
Tết Trung Thu cổ truyền từ ngàn năm qua vốn là để dành cho Trẻ con, thì nay đã bị lợi dụng là dịp để Người lớn biếu xen lẫn nhau cho những phi vụ làm ăn bí hiểm :(

Bằng cách nào & đến bao giờ TrungThu mới được trả lại cho Trẻ Em?

Chiếc đèn ông sao, sao 5 cánh tươi màu.
Cán đây rất dài cán cao quá đầu.
Em cầm đèn sao em hát vang vang.
Đèn sao tươi màu của đêm rằm liên hoan.
Tùng rinh rinh tùng tùng tùng rinh rinh...

Hanoi, TrungThu Rằm tháng 8
Tran Han

No comments:

Post a Comment