Tuesday, October 03, 2017

DÒNG THỜI GIAN

Ngày chững lại nghiêng chiều vào trong nắng
Người lặng nhìn sâu tận chốn xa xăm
Và khoảnh khắc như mãn cuộc trăm năm
Cõi mênh mông no tròn đêm huyền thoại.

Ta vẫn đứng bên bờ xưa thơ dại
Cười ngu ngơ nghe gió lộng trời mây
Câu thơ cổ rưng rưng giữa cuộc say
Hồn túy lúy hòa giao cùng tĩnh mịch.

Đêm cứ vỡ những cung trầm vô định
Dòng thời gian tí tách khúc bình yên
Rơi rơi mãi vào tâm thức an nhiên
Hồn như đã trên miền ta vĩnh cửu...

TRẦN ĐỨC LẬP

DƯỜNG NHƯ MÙA THU

Tôi trải mùa thu xuống cuối ngày
Thu vàng con phố buổi chiều nay
Đá sỏi năm xưa thành bụi cát
Gió xào xạc rơi lá trên cây.

Em ngồi đếm lại mùa nhung nhớ
Để những hồn nhiên vỗ cánh bay
Buổi chiều lặng lẽ như yên ngủ
Thu cũng đành quên cả đắm say .

Yêu thương đọng lại bờ mi thẫm
Ngấn lệ trong ngần vị đắng cay
Chào Thu một chén Quỳnh nhạt đắng
Cả buổi chiều trôi say ngất ngây.

Về thôi, phố thị màu úa lạnh
Thu vàng giờ hóa tím trời mây
Em, tôi cũng đã tròn đen, bạc
Vui buồn một thể lạc cờ vây...

TRẦN ĐỨC LẬP