Friday, August 04, 2017

MÙA THU TÔI YÊU

Từ trong tục ngữ ca dao
Mùa thu tôi tự khi nào đã yêu
Từ trong tiếng khóc Thúy Kiều
Ba thu dồn lại...bao nhiêu tháng ngày

Từ trong lấm láp bàn tay
Mẹ ru tôi ngủ giấc ngày còn thơ
"Tháng bảy lác đác cành ngô
Tiếng chày ai nện đêm thu ghẹo người"

Mẹ tôi giã gạo nuôi tôi
Chày mùa thu gõ mãi lời nước non
Từ thu có ông trăng tròn
Từ thu trong quả bưởi thơm ngọt ngào

Từ thu rước đèn ông sao
Mùa thu tôi tự khi nào đã yêu.
"Muốn sang thì bắc cầu kiều
"Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy"

Mùa thu ấy bạn cầm tay
Cùng tôi đi hết quãng ngày còn thơ
Mùa thu ấy thực hay mơ
Bi bô tôi học bên bờ tre xanh

Trong màu xanh tiếng chim kêu
Đây hoa lá của bao nhiêu ruộng đồng
Đây con cá của dòng sông
Đây mùa thu trái ước mong chín già

Từ trong mưa nắng đời ta
Mùa thu lại toả hương hoa cuộc đời...

HOÀNG NHUẬN CẦM

SANG THU

Hiu hiu gió gửi mây về
Nửa thu sang đó, nửa hè còn đây...

Bóng mờ xuống lặng chân cây,
Non cao vắng vẻ, sông đầy nhớ mong.


Cô hồn rủ dáng trên không
Giờ nghiêng cánh nhớ trong đồng tịch liêu.

Xe đi, tiếng rộn qua chiều,
Lửa thôn thấp thoáng mái lều ngẩn ngơ.


Mênh mông xanh thắm phai tờ
Chân đi vương vấn, lời thơ ngậm ngùi...

HỒ DZẾNH


THƠ THU

Suốt trời hôm ấy thê lương quá,
Tóc liễu bờm xơm, sóng võ hồ,
Mây rối ren trời, cây rối lá,
Giường cô thôn nữ gối chăn xô...

Đây là tất cả một mùa thơ,
Tất cả lều tranh, cả khói mờ,
Cả gió may đưa, buồn lắng xuống
Cả lòng tôi với cả lòng cô

Có một nghìn cây rũ rượi buồn
Một nghìn sông rét, vạn hoàng hôn,
Dăm thân thiếu nữ gầy như trúc
Đứng chịu tang trời đổ bóng đơn

Thu xa bằng gió bằng mây,
Không gian thở nhẹ buồn vâu chìm chìm...
Lòng không ai cấm mà im,
Không dưng bỗng nhớ, không chìm bỗng mong.

Nơi tôi còn ít lá lòng
Chiều nay rơi nốt vào trong lá rừng...
<
HỒ DZẾNH


MÙA THU

Trời không nắng cũng không mưa,
Chỉ hiu hiu gió cho vừa nhớ nhung.
Em còn nhớ đến quê không,
Bãi dâu vẫn đợi, con sông vẫn chờ.

Bâng khuâng câu chuyện tình cờ,
Không mong nên hẹn, không ngờ thành thân.
Rất xa bỗng hoá rất gần,
Dù chưa gặp mặt một lần, lạ chưa !

Sáng nay Hà Nội giao mùa,
Hồ Thu. Tóc liễu. Tháp Rùa lung linh.
Nước non đây nghĩa đây tình,
Đọc thơ em sẽ thấy mình trong thơ.

HỒ DZẾNH