Nghe trời xanh chật lại
Ném dặm đường xa ngái
Buồn cổ thụ xanh um
Ném ngọng nghịu yêu thương
Câu thơ buồn chín tới
Ném buồn theo gió thổi
Chĩu nặng những vai chiều
Ném con mắt đìu hiu
Ngày long đong chìm nổi
Ném buồn vào bóng tối
Nghe đêm dầy mênh mông
Ném buồn vào phố đông
Nhìn người ta bỗng thấy
Mình đi giữa đồng không
Ném buồn vào tôi vậy
Trăm gai cây xương rồng
NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH
No comments:
Post a Comment