Tuesday, September 12, 2017

NỖI ĐỜI

Vào chùa nói chuyện với sư
Đêm về thức để tương tư cảnh thiền

Người không đến được cõi Tiên
Bởi tham gánh cả ưu phiền mang đi

Giàu sang thì cũng là gì
Một khi hạnh phúc ngoảnh đi không thèm

Ai ơi ngửa cổ mà xem
Trời buông mây trắng làm rèm che trăng

Câu thơ gửi lên chị Hằng
Kèm son phấn với chiếc khăn lụa ngà

Bốc lên giời cả cây đa
Hẳn người xưa cũng thiết tha chữ tình

Tiếng chuông thỉnh giữa lời kinh
Câu thơ viết giữa nhân sinh rối bời

Thương người lầm lụi giữa trời
Thân như chiếc lá nằm phơi bên đường

Thương ta dãi gió dầm sương
Sớm một nẻo chiều một phương kiếm tìm

Bao giờ thời lòng bình yên
Thời câu thơ hết ngả nghiêng nỗi đời...
BÙI KIM ANH

LÊN CHÙA

Lên chùa để thắp nén nhang
Dòng trong bến Đục lỡ làng bước chân
Cầu gì sau những lưng trần
Khói hương mờ mịt nửa phần tái tê

Đường lên Hương tích đông ghê
Người leo kẻ túm bốn bề nam mô
Mua một đồng quẻ âu lo
Câu thơ xuôi ngược phân đo nỗi đời

Tìm chốn thanh thoát mà vui
Ai hay đất Phật lắm người thế gian
Lời nào thấu cõi Niết bàn
Lời nào trôi xuống lòng hang hẹp hòi

Lên cảnh Bụt nhãng nỗi đời
Nén nhang thắp lại rụng rời tàn hương
BÙI KIM ANH

RŨ THU CHOÀNG ÁO

Thôi người ở lại ta về
hiên chùa một bóng cảnh quê một người
hạ qua từ lúc nắng rơi
rũ thu choàng áo lòng ngời trang kinh
trần gian quen thói nhân tình
người bỏ quên kiếp sinh linh nặng nề

Thôi người ở lại ta về
nơi người nhàn tịnh bộn bề nơi ta
buồn - vui trở lại mái nhà
tài trai thu lại chân toà hư không

Mặc cho ai cứ nặng lòng
đời chỉ là cuộc tang bồng mà thôi
sinh ra để nợ với đời
trả vào cửa Phật trọn đời thân tâm

Ta về trong cuộc trầm luân
thơ thành lời nguyện âm thầm khi đêm...
BÙI KIM ANH