Saturday, October 07, 2017

THU XƯA

Mùa thu mở cánh lụa vàng
Em đi qua phố ngỡ ngàng nhìn tôi
Nghiêng chào một đóa hoa môi
Tôi say, cả buổi chiều trôi lạ thường.

Lìa cành, chiếc lá rưng rưng
Giả từ nào cũng ngập ngừng, biệt ly
Con đường vắng, bụi sương bay
Mùa thu lạc bước giữa ngày nhân gian.

Nụ cười từ thuở hồng hoang
Mùa xưa còn lại muộn màng tiếng đêm
Thu vàng, vàng cả lắng im
Trăm năm hoàng hạc vẫn tìm về nhau...

TRẦN ĐỨC LẬP

CÕI VỀ

Đến từ luân kiếp u mê
Trăm năm cát bụi, khúc nghê thường này.

Đi cùng khoảng trống đôi tay
Tan vào vô lượng phút giây tạ từ

Vui buồn một cuộc ảo hư
Sắc không, không sắc, chẳng nơi nào cùng...

TRẦN ĐỨC LẬP

CHIỀU MƯA

Giọt chiều trên đóa thu sầu
Hoàng hôn vàng rụng lên màu phố xưa

Con đường tắm gội cơn mưa
Tóc xanh tóc trắng lưa thưa rã rời.

Tôi ngồi làm phận con người
Mà nghe ướt đẫm mấy đời nhân sinh

Thời gian mỉm nụ lặng thinh
Nhìn tôi già, trẻ u minh bao lần...

TRẦN ĐỨC LẬP