Wednesday, August 30, 2017

NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA

Bần thần hương huệ thơm đêm
khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
chân nhang lấm láp tro tàn
xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò... sung chát đào chua...
câu ca mẹ hát gió đưa về trời
ta đi trọn kiếp con người
cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ... mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ chăng

Nhìn về quê mẹ xa xăm
lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương...

NGUYỄN DUY

Sunday, August 27, 2017

EM GẦY NHƯ LIỄU TRONG THƠ CỔ

Em ốm nghe trời lượng đã hao
Em ngồi trong nắng mắt xanh xao
Anh đi giữa một ngàn thu cũ
Nhớ mãi mùa thu bẽn lẽn theo

Anh nhớ em ngồi áo trắng thon
Ngàn năm còn mãi lúc gần quen
Em gầy như liễu trong thơ cổ
Anh bỏ trường thi lúc thịnh Đường

Anh nhớ sông có nguyệt lạ lùng
Có trời lau lách chỗ hư không
Em tìm âu yếm trong đôi mắt
Thấy cả vô cùng dưới đáy sông

Anh nắm tay cho chặt tiếng đàn
Tiếng mềm hơi thở, tiếng thơm ngoan
Khi nghe tiếng lạnh vào da thịt
Nhớ tiếng thơ về có tiếng em.

NGUYÊN SA

TƯƠNG TƯ

Tôi đã gặp em từ bao giờ
Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya
Kể từ gió thổi trong vừng tóc
Hay lúc thu về cánh nhạn kia?

Có phải em mang trên áo bay
Hai phần gió thổi, một phần mây
Hay là em gói mây trong áo
Rồi thở cho làn áo trắng bay?

Có phải mùa xuân sắp sửa về
Hay là gió lạnh lúc đêm khuya
Hay là em chọn sai màu áo
Để nắng thu vàng giữa lối đi?

Có phải rằng tôi chưa được quen
Làm sao buổi sáng đợi chờ em
Hay từng hơi thở là âm nhạc
Đàn xuống cung trầm, mắt nhớ thương

Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya
Đi về bằng những ngón chân thưa
Và nghe em ghé vào giấc mộng
Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa

Tôi không biết rằng lạ hay quen
Chỉ biết em mang theo nghê thường
Cho nên cặp mắt mờ hư ảo
Cả bốn chân trời chỉ có em
NGUYÊN SA

Friday, August 25, 2017

CHUYẾN TÀU ĐỜI

Nhiều lần tôi nghĩ bao la:
Ðời là quán khách, tôi là giấc mơ
Trao duyên rất đỗi tình cờ
Không mong ước hẹn, không ngờ gặp nhau.

Tôi sinh cách mấy ngàn sau,
Vẫn bền thiên luật: lên tàu xuống ga
Ðường đời bóng núi sông qua
Nay đang nắng mới, mai là cảnh xưa

Có tôi, tàu vẫn đông thừa
Không tôi, tàu vẫn chẳng thưa vẫn người
Mất còn có nghĩa gì đâu
Tôi là chút ít của đời chút không

Dặm trần bụi cuốn, may dong
Tôi đem số phận gửi trong má đào
Từng phen gió lạnh bay vào:
Ngẩn ngơ ta xuống ga nào hở em?

HỒ DZẾNH

Wednesday, August 23, 2017

VỚI MÙA THU

Bỗng dưng lạnh nhạt với đời
Không còn rung động trước lời yêu thương

Nhiều khi điện thoại rung chuông
Giả vờ đi vắng không buồn cầm nghe

Soi gương, mình ngán mình ghê
Nếp nhăn đuôi mắt tràn về khoé môi.

Họp hành chỉ lặng im thôi
Hình như hết cả niềm vui nỗi buồn!

Chiều nay lòng bỗng bồn chồn
Chiều nay sao chợt tơ vương mơ hồ

Hoá ra trời chớm vào thu
Se se gió lạnh, lá vừa rơi nghiêng...

Thì ra lòng vẫn còn duyên...

PHAN THỊ THANH NHÀN

Tuesday, August 22, 2017

KIẾP SAU

Thôi mà, đừng có kiếp sau
Kiếp này vậy cũng đủ đau lắm rồi!

Trót sinh ra một kiếp người
Làm thân nhi nữ, ngậm ngùi, xót xa

Vướng tình cũng tội thân ra
Lạnh lùng e lại tiếng là... khó khăn

Đời như một áng phù vân
Mười hai bến nước, đục-trong luân hồi

Ai hay sau mấy nụ cười
Là bao nước mắt thầm rơi cõi lòng?

Biết là sắc sắc, không không
Vẫy vùng chi lắm, mấy dòng cũng trôi...

TỪ NGUYỄN - NGUYỄN THỊ NGUYỆT



Monday, August 21, 2017

ĐÔI KHI

Đôi khi ngồi lặng lẽ
Ngắm bóng chiều đang qua
Nhớ sao một tiếng gọi
Đến từ ngày đã xa...

Đôi khi âm thầm hỏi
Có ai buồn như ta?
Cánh chim chiều đã mỏi
Giữa biển trời bao la...

Đôi khi lòng xao xác
Chút duyên xưa mặn mà
Giờ đâu rồi ấy nhỉ?
Tất cả đều phôi pha...

Đôi khi nghe tiếng gọi
Từ nghìn trùng cách chia
Con tim dường đau nhói
Thôi rồi, đêm đã khuya...

TỪ NGUYỄN - NGUYỄN THỊ NGUYỆT

CÕI THIÊN ĐƯỜNG

Có không một cõi thiên đường?
Một miền tinh khiết chẳng vương bụi trần
Trả xong cái nợ đồng lần
Tôi còn lại được mấy phần nguyên khôi?

Thiên đường ngàn dặm xa xôi
Trải qua mấy vạn kiếp người, có vơi?
Đục-trong bến nước mù khơi
Còn ai ngang đó? Đợi tôi theo cùng!

Thiên đường một áng phù vân
Nửa phần lấp lánh, nửa phần ảo hư
Lòng trần mơ tưởng chân như
Khi nao chợt tỉnh? Giã từ huyễn mơ...

Thiên đường? Thôi, vẽ vào thơ
Cho vừa với chút mong chờ riêng tôi
Đêm đêm mượn ánh sao trời
Giọt trăng huyền hoặc... cất nơi tự tình...

TỪ NGUYỄN - NGUYỄN THỊ NGUYỆT

Sunday, August 20, 2017

KHOẢNG LẶNG

Đời là sóng nên tôi cần khoảng lặng
Một góc thơ Thi thoảng để ru mình
Những im ắng vẫn cần cho tôi lắm
Giữa chợ đời Xin được giữ cõi riêng!

Đời là sóng, mỗi ngày vang tiếng vọng
Chút bình yên Đôi khi vỡ tan tành
Tay vuốt ngực nhủ con tim đừng lạnh
Sao bồi hồi? Sao thổn thức từng cơn!

Đời là sóng, bên triền này êm ấm
Nửa triền kia Nức nở cũng âm thầm
Mắt muốn khép mà lòng chưa thể đóng
Nên thơ-đời... Còn mãi đó, chênh vênh!

TỪ NGUYỄN - NGUYỄN THỊ NGUYỆT

HÌNH NHƯ LÀ MÙA THU

Hình như là mùa thu
Rớt vào lòng phố hạ?
Những tầng mây âm u...
Những giọt mưa trên lá...

Hình như là mùa thu
Đang trở về, hối hả?
Nụ hồng thôi khát khô
Nhành Tử Vi hé nở

Có thể là mùa thu
Chợt đem lòng nhung nhớ
Mối tình thu trót lỡ
Gửi cho một mùa xưa?

Hay chỉ là chút thu
Của một phương trời lạ
Gió lùa qua muôn nơi
Rồi... tình cờ trượt ngã?

Chỉ một chút thu rơi
Chỉ một chút thế thôi
Nhẹ như chiều bất chợt
Cất tiếng ru quanh đời...

TỪ NGUYỄN - NGUYỄN THỊ NGUYỆT

Wednesday, August 16, 2017

NỖI NIỀM THỊ NỞ

Người ta cứ bảo dở hơi
Chấp chi miệng thế lắm lời thị phi
Dở hơi nào dở hơi gì
Váy em sắn lệch nhiều khi cũng tình

Làng này khối kẻ sợ anh
Rượu be với chiếc mảnh sành cầm tay
Sợ anh chửi đổng suốt ngày
Chỉ mình em biết anh say rất hiền

Anh không nhà cửa bạc tiền
Không ưa luồn cúi không yên phận nghèo
Cái tên mơ mộng Chí Phèo
Làm em đứt ruột mấy chiều bờ ao

Quần anh ống thấp ống cao
Làm em hồn vía nao nao đêm ngày
Khen cho con Tạo khéo tay
Nồi này thì úp vung này chứ sao

Đêm nay trời ở rất cao
Sương thì đãm quá trăng sao lại nhoà
Người ta mặc kệ người ta
Chỉ em rất thật đàn bà với anh
Thôi rồi đắt lắm tiết trinh
Hồn em nhập bát cháo hành nghìn năm...


QUANG HUY

Tuesday, August 15, 2017

BUỒN NHƯ

Buồn như ly rượu cạn
Không còn rượu cho say
Buồn như ly rượu đầy
Không còn một người bạn

Buồn như đêm khuya vắng
Qua cửa sổ trông trăng
Buồn như em nói rằng:
Nhớ anh từng đêm trắng

Buồn như yêu không được
Dù người yêu có thừa
Buồn như mối tình xưa
Chỉ còn dòng lưu bút

Buồn như buồn như thế
Buồn như một kiếp người
Ðây cõi lòng quạnh quẽ
Buồn như đoá hoa rơi...

TẠ KÝ