Friday, October 27, 2017

BIẾT

Biết lòng rồi khổ đau nhiều
Biết ngang trái đó vẫn liều nhớ nhung
Biết tình qua phút si mê
Biết nhau bởi những hẹn thề vu vơ

Biết sầu rối nhịp đường tơ
Biết sau say đắm mộng mơ sẽ tàn
Biết mưa có tạnh, trời quang
Biết chắc chắn bão lại tràn qua tim

Biết càng yêu, luỵ từng đêm
Biết càng nhớ sẽ càng thêm đoạ đày
Biết không đi trọn ngày mai
Biết trăm năm chỉ ván bài...rồi thua!
TRUONG PHI BAO



DẠI KHỜ

Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.
Vì thả lòng không kìm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc...
XUÂN DIỆU



Wednesday, October 18, 2017

THU - QUANG DUNG

Gió heo nổi sớm nắng thu về
Chuồn chuồn cánh mỏng lại bay đi
Rỡn từng ngọn cỏ may khô úa
Cánh nhạn tung trời thêu biệt ly.

Nắng nửa sông xa mờ khí núi
Cánh hồng nhạt nhạt mây phiêu lưu
Lá mùa rì rào trên bãi vắng
Mái nhà ai đó nắng xiêu xiêu?

Ngồi đây vời tưởng đường quê hương
Lúa đã xanh xanh mấy nẻo làng
Cốm đã thơm mùi, hồng đã chín
Ao sau vườn cũ nước xanh trong

Cữ này bưởi đào đang chín cây
Mía đỏ vườn hoang mang bóng ngày
Bướm nhẹ cánh vàng mơ lá cải
Trời thu không rượu cúc mà say...

QUANG DŨNG



Friday, October 13, 2017

DẠI KHÔN

Bảo rằng cứ bỏ ngoài tai
Để trăm năm nữa đúng sai ắt là
Thôi thì ta với riêng ta
Để băn khoăn ấy bay xa cuối trời

Bảo rằng mắt nhắm giữa đời
Để tâm còn đọng những lời thẳng ngay
Nỗi niềm cứ cất cánh bay
Hồn đêm phẳng lặng cho ngày sáng trong

Bảo rằng cái lưỡi uốn cong
Nhịn thêm chút nữa thong dong đường về
Mặc người khinh, trọng, khen, chê
Nhân gian cửa miệng nhiêu khê cực cùng.

Người Quân Tử, kẻ Anh Hùng
Kia ngài Tiến Sỹ, đây khùng thằng Ta
Nụ cười mật ngữ DI ĐÀ
Nỗi đau Thập Giá chính là JESUS,

Ai khôn, ai dại, ai ngu
Chết thành cát bụi trước sau sá gì
Mong làm một quãng đường đi
Tiễn người rời khỏi sân si hồng trần

Thà làm lá rụng trên sân
Mai này về cội xa dần cuộc chơi
Trăm năm một tiếng ru hời
Thoáng như cơn mộng qua rồi, nhớ-quên...

TRẦN ĐỨC LẬP

Sunday, October 08, 2017

TỈNH GIẤC CHIÊM BAO

Chín năm đốt đuốc soi rừng
Về đây ánh điện ngập ngừng bước chân.
Cửa xưa, mành trúc còn ngăn
Góc tường vẫn đọng trăng xuân thuở nào.

Làng xa, bản nhơ, đèo cao
Gió bay tà áo, chiêm bao nửa chừng.
Anh về luyến núi, thương rừng
Nhớ em đêm sáng một vùng Thủ Đô.

Bồi hồi chuyện cũ năm xưa
Gặp nhau lần cuối... trang thư lệ nhòa.
Thư rằng: thôi nhé đôi ta
Tình sao không phụ mà ra phụ tình.

Duyên nhau đã dựng Trường đình
Mẹ em đã xé tan tành gối thêu...
Trăng khuya sáng núi, gương đèo
Anh đi, thư vẫn nằm đeo bên mình.

Lửa sàn, nét chữ chênh vênh
Nếp thư đến rách chưa lành vết thương
Đằm đằm hoa sữa lên hương
Chân anh đang bước giữa đường cái đây.

Nẻo hồ, song cửa, lá bay
Sáng chung bóng dáng, bao ngày yêu xưa.
Trăm năm đã lỡ hẹn hò
Cây đa bến cũ, con đò còn không ?

Tình cờ gặp giữa phố đông
Em đi ríu rít, tay chồng, tay con.
Nét cười âu yếm môi son
Áo bay nhắc buổi trăng tròn sánh vai...

Chín năm bão tối, mưa ngày
Nước non để có hôm nay sáng trời.
Em đi hạnh phúc hồng tươi
Anh nhìn tận mắt cuộc đời đẹp sao ?

Sắc hương muôn nẻo tuôn trào
Tiếc mà chi, giấc chiêm bao một mình.
Anh về viết lại thơ anh
Để cho bến mát, cây xanh đôi bờ,

Cho sông, cho nước, từ giờ
Chẳng còn lỡ chuyến con đò sang ngang.
Lứa đôi, những bức thư vàng
Chẳng còn chữ chữ, hàng hàng, lệ rơi.

Chim hồng, chim nhạn, em ơi!
Trên nền gối cưới, đời đời yêu nhau...

NGUYỄN BÍNH

Saturday, October 07, 2017

THU XƯA

Mùa thu mở cánh lụa vàng
Em đi qua phố ngỡ ngàng nhìn tôi
Nghiêng chào một đóa hoa môi
Tôi say, cả buổi chiều trôi lạ thường.

Lìa cành, chiếc lá rưng rưng
Giả từ nào cũng ngập ngừng, biệt ly
Con đường vắng, bụi sương bay
Mùa thu lạc bước giữa ngày nhân gian.

Nụ cười từ thuở hồng hoang
Mùa xưa còn lại muộn màng tiếng đêm
Thu vàng, vàng cả lắng im
Trăm năm hoàng hạc vẫn tìm về nhau...

TRẦN ĐỨC LẬP

CÕI VỀ

Đến từ luân kiếp u mê
Trăm năm cát bụi, khúc nghê thường này.

Đi cùng khoảng trống đôi tay
Tan vào vô lượng phút giây tạ từ

Vui buồn một cuộc ảo hư
Sắc không, không sắc, chẳng nơi nào cùng...

TRẦN ĐỨC LẬP

CHIỀU MƯA

Giọt chiều trên đóa thu sầu
Hoàng hôn vàng rụng lên màu phố xưa

Con đường tắm gội cơn mưa
Tóc xanh tóc trắng lưa thưa rã rời.

Tôi ngồi làm phận con người
Mà nghe ướt đẫm mấy đời nhân sinh

Thời gian mỉm nụ lặng thinh
Nhìn tôi già, trẻ u minh bao lần...

TRẦN ĐỨC LẬP

Wednesday, October 04, 2017

CÕI PHIÊU LINH

Mịt mù một cõi u linh
Phiêu du ẩn hiện bóng hình hồn ta
Đùa vui dưới ánh trăng tà
Nghe côn trùng tấu khúc ca giao mùa

Long lanh trên cánh hoa mua
Giọt sương căng mọng giấc khuya mong ngày
Ta về trên ngọn tình này
Giọt sầu, giọt lắng , giọt say, trong ngần

Giả từ cô đỉnh phong vân
Hồn ta rơi xuống mộ phần đêm thu
Vui buồn một kiếp phù du
Ta còn trong cõi sầu ưu phận người.

Bình minh ở cuối chân trời
Ánh dương bừng sáng rạng ngời phía xa
Bên ngoài sương lạnh thềm nhà
Mộng du vía bảy, hồn ba tỉnh dần...

TRẦN ĐỨC LẬP

Tuesday, October 03, 2017

DÒNG THỜI GIAN

Ngày chững lại nghiêng chiều vào trong nắng
Người lặng nhìn sâu tận chốn xa xăm
Và khoảnh khắc như mãn cuộc trăm năm
Cõi mênh mông no tròn đêm huyền thoại.

Ta vẫn đứng bên bờ xưa thơ dại
Cười ngu ngơ nghe gió lộng trời mây
Câu thơ cổ rưng rưng giữa cuộc say
Hồn túy lúy hòa giao cùng tĩnh mịch.

Đêm cứ vỡ những cung trầm vô định
Dòng thời gian tí tách khúc bình yên
Rơi rơi mãi vào tâm thức an nhiên
Hồn như đã trên miền ta vĩnh cửu...

TRẦN ĐỨC LẬP

DƯỜNG NHƯ MÙA THU

Tôi trải mùa thu xuống cuối ngày
Thu vàng con phố buổi chiều nay
Đá sỏi năm xưa thành bụi cát
Gió xào xạc rơi lá trên cây.

Em ngồi đếm lại mùa nhung nhớ
Để những hồn nhiên vỗ cánh bay
Buổi chiều lặng lẽ như yên ngủ
Thu cũng đành quên cả đắm say .

Yêu thương đọng lại bờ mi thẫm
Ngấn lệ trong ngần vị đắng cay
Chào Thu một chén Quỳnh nhạt đắng
Cả buổi chiều trôi say ngất ngây.

Về thôi, phố thị màu úa lạnh
Thu vàng giờ hóa tím trời mây
Em, tôi cũng đã tròn đen, bạc
Vui buồn một thể lạc cờ vây...

TRẦN ĐỨC LẬP