Đất âm vang nức nở dưới chân người…
Thôi đừng em, đừng phá sự lặng im
Cứ để vậy cho dòng sông cuộn sóng
Những chân trời hi vọng trải bao la…
Không đếm nữa những chiều mưa trưa nắng
Mỗi quả bàng lá phượng cũng thương yêu
Một mùa thu – không biết sớm hay chiều
Hà Nội sẽ ghé tai mình nói nhỏ
Chỉ lòng phố với lòng người nghe rõ...
Tầm dân tộc ta và kích tấc loài người
Bừng vẻ đẹp chắc và bền của đất
Thung lũng đau xưa vàng rực những mùa vui...
Mở đài địch như mở toang cánh cửa
Nghe nó chửi ta mà tin ở ngày mai...
VIỆT PHƯƠNG
