Monday, July 31, 2017

MẸ ƠI, ĐỜI MẸ

Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều
Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.

"Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt!" Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?

Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy  đi cày
Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.

Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.

Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.

HUY CẬN - 1974


NHỮNG DÒNG SÔNG

Sinh ra ở đâu, mà ai cũng anh hùng?
Tất cả trả lời: Sinh bên một dòng sông…
Chẳng phải sông Đà, sông Mã, sông Hồng đôi bờ cát mênh mông,
Thì cũng sông Trà, sông Hương, sông Cửu Long uốn chín đầu rồng
Chẳng phải rộng xa một tầm cò vỗ cánh,
Cũng xinh xinh vài sải chèo quẫy mạnh
Quê hương Việt Nam mườn mượt những cánh đồng

Mỗi con người gắn bó một dòng sông
Khi ta bé dòng sông nào cũng rộng
Chiếc thuyền giấy gửi tuổi thơ theo sóng
Một cánh Cò vỗ lả xuống lòng ta…

Từ nguồn nào, sông cũng nặng phù sa
Đời ông cha từng cuốc đất, dựng nhà.
Khơi tưởng tượng, những chuyện xưa mẹ kể
Tuổi thơ ngây ngỡ dòng sông nhỏ bé
Của quê mình Trần Quốc Toản từng qua…

Rồi biết nghe chuyện anh, chuyện cha
Biết tự  hào: Sông đã từng đánh Pháp
Nước lấp mặt những ca nô tan xác
Bãi lau già chuyển cán bộ qua sông…

Những dòng sông ngàn năm ôm cánh đồng
Khi ta vào đời, Đời đã cấy cày chung
Xanh sắc lúa xoá bờ gầy đói khổ
Mặt cánh đồng nhờ mặt người soi hộ
Trên dòng sông–là một tấm gương trong…

Em ta yêu có gì như lòng sông
Một nền xanh tràn xuống chảy theo dòng
Là ruộng đất, anh hiền lành, khoẻ khoắn
Có mía ngọt và bãi hoa mơ mộng…

Đã bao đời gắn bó giữa hai ta,
Sông chia mình thành ngàn nhánh phù sa
Đến bè bạn cùng từng gốc lúa
Trắng lấp lánh là quẫy tung đuôi cá
Xanh mát êm là xoan dọc bờ vùng
Yêu nhau rồi, ta có những vui chung…

Uống bát nước chè bên nòng súng, trưa nắng cháy
Nghe màu xanh bờ bãi mát trong lòng!
Bình tĩnh ngồi bên những trái bom
Đâu trong gió mái chèo xa vọng lại:
Đêm mưa không đèn vững vàng tay lái
Đường dẫn đi như dòng nước tới mênh mông…

Sinh ra ở đâu mà ai cũng anh hùng?
Tất cả trả lời: Sinh bên một dòng sông…


BẾ KIẾN QUỐC - 1967

Sunday, July 30, 2017

KHÔNG ĐỀ 3

Nước kênh chảy dưới chân cầu
Cả ngàn năm lận có đâu trở về
Tháng ngày giây phút qua đi
Qua là hết chẳng còn gì nữa đâu!...


Một lần được ở bên nhau
Là duyên hội ngộ từ lâu kiếp nào…


Anh xin đất thấp trời cao
Cho nước đừng chảy mãi vào thời gian.
Cho em cứ đẹp rỡ ràng
Cho anh cứ được ngỡ ngàng ngắm em


Cho sao đứng lại trời đêm
Cho lời ở mãi trái tim suốt đời…

BẾ KIẾN QUỐC

KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

Quá nửa đời phiêu dạt
Con lại về úp mặt vào sông quê
...
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ
Chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn
Từng hạt phù sa tháng ba tháng bảy
Từng vị heo may trên má em hồng.

Ơi con sông quê con sông quê
Ơi con sông quê con sông quê
Sông còn nhớ chăng nơi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng
Ơi con sông quê con sông quê
Ơi con sông quê con sông quê

Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm...
Cùng một bến sông con trâu đằm sóng dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn

Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng
Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng...

LÊ HUY MẬU - NGUYỄN TRỌNG TẠO

GIÂC MƠ TRƯA

Em nằm em nhớ 1ngày trong veo 1mùa nghiêng nghiêng
Cánh đồng xa mờ cánh cò nghiêng cuối trời
Em về nơi ấy, một bờ vai xanh một dòng tóc xanh…
Đó là chân trời hay là mưa cuối trời?
...
Và gió theo em trôi về con đường
Và nắng theo em trên dòng sông vắng
Mùa đã trôi đi trong miền xanh thẳm
Mùa đã trôi đi những lần em buồn.

Từng dấu chân xưa trên đường em về
Giờ đã ra hoa những cành hoa vắng
Người đã đi qua những lời em kể
Này giấc mơ trưa bao giờ em về?
Một tiếng chuông chùa.

Em nằm em nhớ 1ngày trong veo 1mùa nghiêng nghiêng
Cánh đồng xa mờ cánh cò nghiêng cuối trời..
Em về nơi ấy, một bờ vai xanh, một dòng tóc xanh..
Đó là chân trời hay là mưa cuối trời?

Và gió theo em trôi về con đường
Và nắng theo em trên dòng sông vắng
Mùa đã trôi đi trong miền xanh thẳm
Mùa đã trôi đi những lần em buồn.

Từng dấu chân xưa trên đường em về
Giờ đã ra hoa những cành hoa vắng
Người đã đi qua những lời em kể
Này giấc mơ trưa bao giờ em về?

Một tiếng chuông chùa
Người đã đi qua những lời em kể
Này giấc mơ trưa bao giờ em về?
Một giấc mơ tan…
GIÁNG SON

DIỄM XƯA

Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao
Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ
Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu
...
Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua
Trên bước chân em âm thầm lá đổ
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa

Chiều nay còn mưa sao em không lại
Nhỡ mai trong cơn đau vùi
Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau
Bước chân em xin về mau

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em nhớ những vết chim di
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng du

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em biết bia đá không đau
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau…
TRỊNH CÔNG SƠN

Saturday, July 29, 2017

TÌNH NHỚ

Tình ngỡ đã quên đi nhưng lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa xăm bỗng về quá thênh thang
Ôi áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều
Như từng cơn nước rộng xóa một ngày đìu hiu

...


Tình ngỡ đã phôi pha nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại đã đi vào đời người
Như từng viên đá cuôị rớt vào lòng biển khơi

Khi cơn đau chưa dài thì tình như chút nắng
Khi cơn đau lên đầy thì tình đã mênh mông
Một người về đỉnh cao, một người về vực sâu
Để cuộc tình chìm mau như bóng chim cuối đèo

Tình ngỡ chết trong nhau nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên lâu, nhưng người vẫn bâng khuâng
Những ngón tay ngại ngùng đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động hết cuộc đời lênh đênh

Người ngỡ đã xa xưa nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa nhưng còn quá bao la
Ôi trái tim phiền muộn đã vui lại một giờ
Như bờ xa nước cạn đã chìm vào cơn mưa…
TRỊNH CÔNG SƠN

THƯƠNG NHAU CỞI ÁO CHO NHAU



Biết em từ thuở Hùng Vương
Lưng ong thắt đáy như lưng nước mình
Dẫu từng đi suốt chiến chinh
Mà sao đất nước vẫn hình dáng em
*
Chắc là không có ai đâu
Thương nhau thì cởi cho nhau áo mình
Cái duyên là cái vô tình
Ai mà cố ý chẳng thành được duyên

Trong cơi trầu quả địa cầu
Đất nước mình giống miếng cau dịu mềm
Là khi anh biết yêu em
Là khi Kim Trọng đến bên Thuý Kiều
*
Là khi muốn nói mình yêu
Mà sao chỉ nói toàn điều vu vơ
Là khi chàng Tú Uyên mơ
Giáng Kiều người đẹp bao giờ hiện ra

Là khi Từ Thức đi qua
Suốt hang động biết có là yêu thương
Là em con gái Hùng Vương
Sơn Tinh lường trước đoạn đường phải qua
*
Thuỷ Tinh cậy lắm phong ba
Chậm chân nên đến nay mà còn ghen
Núi và sông, anh và em
Nào ai dám cất người lên qua đầu

Ví bằng không lấy được nhau
Làm chi còn có kiếp sau mà chờ
Chuyện chàng Ngâu dạy anh xưa
Rằng người đừng có bao giờ lấy Tiên
*
Đất nước mang hình vành khuyên
Khi em mười tám cái duyên đậm đà
Khi anh vừa thấy em qua
Vội ra đầu ngõ để ta đi cùng

Đường xa anh lại đi vòng
Thẳng đường mãi có tới lòng nhau chăng
Đất nước mang hình mặt trăng
Là khi anh dám nói rằng mình yêu
*
Là khi ngồi suốt buổi chiều
Mà anh mới thử đánh liều nói ra
Đất nước mang hình mẹ cha
Trong vòng tay của em và của anh

Nghe hơi thở ấy ngọt lành
Cái hôn của mẹ cha dành cho ta
Tận cùng hương vị thịt da
Thương yêu làm đất trời hoà vào nhau
*
Biển nào biển chẳng muốn sâu
Núi nào núi chẳng muốn cao bằng trời
Con người muốn sống có đôi
Chẳng như chú Cuội ngồi chơi một mình

Hiếm hoi ngày tháng thanh bình
Em làm cây trúc sân đình dân ca
Đất nước mang hình cây đa
Những người trai trẻ đều là Thạch Sanh
*
Em làm cây quýt, cây chanh
Làm con chim chích đậu nhành ca dao
Thương cây lúa biết nhường nào
Chỉ chờ tiếng sấm để vào tháng ba

Vua Hùng tìm lúa đâu ra
Từ trong cỏ nhặt về nhà nâng niu
Nước mình lớn bởi chắt chiu
Bàn tay cầy cấy em dìu lúa qua
*
Úng rồi hạn, bão rồi mưa
Cộng thêm giặc giã cầy bừa làm sao
Con trâu lặn lội thuở nào
Nghìn năm kéo đất nước vào mùa chiêm

Thương bàn chân mẹ, chân em
Sánh phù sa có in lên chân trời
Chỉ nhìn vào móng chân thôi
Biết em đã lội qua thời trẻ trung
*
Biết em từ thuở vua Hùng
Tấm lưng đã gập xuống cùng đất sâu
Tay ôm đóm mạ từ lâu
Như là ôm đứa con đầu của em
*
Chồng cầy vợ cấy đôi bên
Con trâu đi giữa làm nên nước mình
Bánh dầy trắng, bánh chưng xanh
Đất trời kia cũng sinh thành bởi ta

Bởi em trời hoá mái nhà
Cho đôi ta trú chân qua tháng ngày
Thương làm sao hết bàn tay
Bàn tay của đất nước này của em
*
Dẫu làm cô Tấm, cô Tiên
Vẫn coi bếp núc dành riêng phần mình
Dẫu làm bà Triệu Thị Trinh
Khi ru nôi vẫn một mình dáng em
*
Thương nhau thì nhớ đừng quên
Về xin phép mẹ mà lên qua cầu
Nước mình cởi áo cho nhau
Thương nhau thì đến bạc đầu còn thương.
TRẦN MẠNH HẢO

Friday, July 28, 2017

CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ

Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi.

Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.
Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Trang nhật ký xé trăm lần lại viết
Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau.

Có một thời ngay cả nỗi đau
Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
Mơ ước viễn vông, niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh

Và tình yêu không ai khác ngoài anh
Người trai mới vài lần thoáng gặp
Luôn hy vọng để rồi luôn thất vọng
Tôi đã cười đã khóc những không đâu

Một vầng trăng niên thiếu ở trên đầu
Một vạt đất cỏ xanh rờn trước mặt…
Mái tóc xanh bắt đầu pha sợi bạc
Nỗi vui buồn cũng khác những ngày xưa

Chi chút thời gian từng phút từng giờ
Như kẻ khó tính từng hào keo kiệt
Tôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hết
Hôm nay non, mai cỏ sẽ già.

Tôi đã đi mấy chặng đường xa
Vượt mấy núi mấy rừng qua mấy biển
Niềm mơ ước gửi vào trang viết
Nỗi đau buồn dồn xuống đáy tâm tư…
XUÂN QUỲNH

Wednesday, July 26, 2017

BÀI HỌC CUỘC SỐNG

Sự thanh tịnh nằm ở trong tâm
Cả đời làm việc, cuối cùng chỉ muốn được an nhàn hưởng thụ cuộc sống.
Đừng tìm kiếm sự thanh tịnh ở bên ngoài, mà từ trong tâm.
Nếu tâm bớt sân si, bớt ganh đua thì tự khắc sẽ thấy thật thanh thản và đời bỗng nhẹ nhàng làm sao.

Giận quá mất khôn
Đừng nói khi tức giận, sẽ làm tổn thương người & mất bè bạn.

Suy nghĩ sẽ định hình tính cách
Chỉ cần suy nghĩ tích cực thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi !
Cuộc sống cũng sẽ ít buồn phiền, cố biến mọi thứ gặp phải trong cuộc sống thành niềm vui.

Biết người là thông minh, biết mình là giác ngộ
Chiến thắng bản thân còn hơn là chiến thắng cả ngàn trận đánh.
Tự chinh phục chính mình chính là ải lớn nhất mà con người phải trải qua.
Phải tập thiền định để hiểu về chính bản thân, biết được bản thân thích gì, chính là cách để sống vui hơn mỗi ngày.
Điều này hông dễ.

Thay thế đố kị bằng ngưỡng mộ
Còn đố kị thì tâm sẽ buồn phiền, đón nhận sự thành công của người bằng sự ngưỡng mộ.
Tâm bình thản, lấy cái tốt của người để làm gương.

Nhân từ với tất thảy mọi người
Nhẹ nhàng với trẻ con, yêu thương người già,
đồng cảm với người cùng khổ, nhân từ với kẻ yếu thế và người lầm lỗi.
Một lúc nào đó trong đời, bạn sẽ rơi vào những hoàn cảnh đó.
Kẻ giàu cũng như người nghèo; ai cũng có nỗi khổ. Có người chịu khổ nhiều, người chịu khổ ít.
Nhân từ để yêu thương và đồng cảm. Vì mỗi người có một nỗi khổ riêng chỉ có họ mới thấu.
Nhìn người bằng con mắt nhân từ thì đời sẽ luôn đẹp.
Tâm can được thanh lọc bởi những hành động dành cho người khác.

Tùy duyên
Cái gì của mình thì nó sẽ thuộc về mình, cái gì không phải thì nó mãi mãi sẽ không thuộc về mình.
Vì vậy, nếu muốn nắm bắt gì đó, đặc biệt là tình yêu thì hãy để tùy duyên.
Cần cố gắng theo đuổi nhưng cũng phải biết buông bỏ nếu mọi chuyện đã quá giới hạn.
Cứ nắm giữ chỉ làm đau khổ rồi vấn vương muộn phiền sẽ là điều không thể né tránh.
Tâm sẽ nhẹ nhàng nếu để mọi thứ tùy duyên.
Đó là cách để chấp nhận cuộc sống dễ dàng hơn.
Hãy sống cho bản thân mình nhiều hơn.
(TinhTam.vn)

Hãy chăm sự Lương thiện, Nuôi dưỡng sự Chân thành.
Khoan dung với Người khác, Nghiêm khắc với chính mình.

Biết Phận mình là đủ. Đường mình mình cứ đi.
Làm những việc cần thiết. Bớt cái Tham Sân Si.

Hãy học cách Buông bỏ, Để vươn tới Chân Thiền.
Cứ Vô vi mà Sống. Vạn sự cứ Tùy Duyên…
(ThaiBaTan)

BUÔNG BỎ ĐIỀU GÌ ?

ĐỨC PHẬT KHUYÊN BUÔNG BỎ ĐIỀU GÌ ?

1.Tranh luận đúng sai
2.Ý muốn khống chế Người khác
3.Trách móc
4.Dằn vặt bản thân
5.Tự ti

6.Phàn nàn
7.Phê phán
8.Cầu danh
9.Lười nhác
10.Nhận xét Người khác

11.Sợ hãi
12.Bao biện
13.Quá khứ
14.Cố chấp
15.Bắt chước

Hãy sống cuộc sống của mình.

(st)

Tuesday, July 25, 2017

ĐÁM ĐÔNG

Đời chia muôn nhánh khổ
anh tận gốc gian nan
cửa chùa tuy rộng mở
tà đạo khó nương thân

Anh đành xưng quỷ sứ
lãnh đủ ngọn dao trần!
qua giáo đường kiếm Chúa
xin được làm chiên ngoan

Chúa cười rung thánh giá
bảo: đầu ngươi có sừng!
đời chia muôn nhánh khổ
anh tận gốc gian nan

Cô Bắc Kỳ nho nhỏ
mắt như Trời bao dung
hãy nhìn anh thật rõ
trước khi nhìn đám đông

Hãy nhìn sâu chút nữa
trước khi vào đám đông!
NGUYỄN TẤT NHIÊN – 1973

Monday, July 24, 2017

GIẢN DỊ

Em ăn, em nói, em cười,
Kiếp này không có hai người như em.
Kinh thành: quần nhiễu, hàng len,
Em tôi: aó trắng, quần đen sơ sàị

Ai mà để ý vào ai,
Quần đen lẫn bóng, áo gai lẫn mầu.
Trên đời hai đứa yêu nhau
Quần đen hóa đẹp, áo sầu hóa vui.

Tình là hạnh phúc chia đôi,
Hương lan kẽ đá, trăng soi dậm trường…
Đừng mong ước cả Thiên Đường,
Hãy xin lấy nửa tấc vườn vắng hoa.

Tình người bướm lại, ong qua,
Tình tôi con nước, canh gà hắt hiu.
Sầu tôi bờ bến bao nhiêu,
Nếu đời em để sắc điều gây nên…

HỒ DZẾNH