Wednesday, August 23, 2017

VỚI MÙA THU

Bỗng dưng lạnh nhạt với đời
Không còn rung động trước lời yêu thương

Nhiều khi điện thoại rung chuông
Giả vờ đi vắng không buồn cầm nghe

Soi gương, mình ngán mình ghê
Nếp nhăn đuôi mắt tràn về khoé môi.

Họp hành chỉ lặng im thôi
Hình như hết cả niềm vui nỗi buồn!

Chiều nay lòng bỗng bồn chồn
Chiều nay sao chợt tơ vương mơ hồ

Hoá ra trời chớm vào thu
Se se gió lạnh, lá vừa rơi nghiêng...

Thì ra lòng vẫn còn duyên...

PHAN THỊ THANH NHÀN

No comments:

Post a Comment