Có ai chia tuổi mà vơi nỗi ngày
Hai vai nhẹ gánh gió mây
Trái tim dại dột chất đầy ưu tư
Kiếp người thoáng chốc đã thu
Tịnh không đâu dễ mịt mù trầm luân
Ngoái tìm vời vợi bóng xuân
Gặp thơ ngây khóc nửa chừng chiêm bao
Hoa xưa nhạt tự lúc nào
Vô tình ngắm vô tình đau vô tình…
PHẠM DẠ THỦY
No comments:
Post a Comment